Đi quá gần thì dễ chạm cột và bị phạt, còn đi quá xa thì mất thời gian, ranh giới giữa hai thứ rất hẹp.
Tạt khi chưa ai kịp lên chỉ tặng bóng cho đối phương, nên nhìn vào vòng cấm trước khi quyết định là bước không thể bỏ.
Hai nội dung này đòi hỏi kỹ thuật khác hẳn nhau, nên vận động viên thường mạnh hơn hẳn ở một trong hai. Chạy đường dài cần giữ nhịp ổn định từ đầu.
Đội giành được nhiều bóng bật bảng có thêm lượt tấn công, đây là chỉ số tương quan chặt với kết quả hơn cả tỷ lệ ném trúng. Chạy nước rút cuối chặng đua thường quyết định thứ hạng cuối cùng. Giao bóng lỗi hai lần là mất điểm.
Người phòng ngự đã nhảy theo nên góc ném thay đổi giữa không trung khiến họ không kịp điều chỉnh. Đánh đầu ăn bàn cần bật nhảy đúng nhịp.
Không nên đánh giá thấp đối thủ chỉ vì họ xếp hạng thấp hơn trên bảng. Ngắm bắn cung phải bù cho độ rơi của mũi tên. Góc bay tối ưu khi nhảy xa không phải bốn mươi lăm độ.
Luật này khiến đội tấn công phải tiến lên bằng cách chạy, khác hoàn toàn với logic của các môn bóng khác. Khi hai bên đã ôm sát nhau, các đòn thẳng và móc đều mất tác dụng, chỉ còn đòn từ dưới lên là còn quỹ đạo. Phạt góc liên tiếp không ghi bàn làm giảm nhịp tấn công.
Tỷ lệ hỏng cao hơn đáng kể, nên chọn kiểu phát theo thế trận chứ không phát mạnh nhất có thể ở mọi tình huống. Người này quyết định ai sẽ dứt điểm, nên đọc được hàng chắn đối phương quan trọng hơn kỹ thuật chuyền đơn thuần.